Showing posts with label Tin Hot. Show all posts
Showing posts with label Tin Hot. Show all posts
Monday, February 13, 2017
Wednesday, October 12, 2016
Wednesday, June 3, 2015
Trung Quốc cắt thân tàu chìm tìm người sống sót
Cứu hộ Trung Quốc hôm qua bắt đầu cắt xuyên qua phần thân tàu bị chìm trên sông Trường Giang nhằm tìm thêm người còn sống sót. 65 thi thể đã được trục vớt.
Nhân viên cứu hộ Trung Quốc cắt thân tàu. Ảnh: Hồ Bắc Nhật báo
|
Các nhân viên cứu hộ có kế hoạch cắt một lỗ vuông rộng từ 55 - 60 cm trên phần đáy tàu để giúp thợ lặn tiếp cận bên trong, Xinhua dẫn lời chỉ huy cứu hộ tại hiện trường cho biết.
"Con tàu chìm rất nhanh, vì thế có thể vẫn còn không khí bên trong tàu", ông Li Qixiu từ Đại học Cơ khí Hàng hải Trung Quốc nói qua điện thoại. "Điều này có nghĩa nhiều khả năng vẫn còn người sống sót".
Điều khó khăn nhất mà đội cứu hộ gặp phải là việc tìm cách để giữ tàu ổn định, không bị chìm sâu thêm trong quá trình làm nhiệm vụ bởi không khí bên trong bị thoát ra ngoài dễ khiến sức nổi của tàu suy giảm, làm tàu chìm sâu hơn, ông Li cho hay.
Các thợ lặn đã gắn nhiều dây cáp vào thân tàu và tính dùng cần cẩu để cố định khi nhân viên cứu hộ tiến hành tìm kiếm.
Ông Li cũng cảnh báo lượng không khí còn lại đang giảm dần vì thế cơ quan chức năng cần hành động càng nhanh càng tốt. "Chúng ta đang chạy đua với thời gian nhưng chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ", ông nói.
Đập Tam Hiệp phía thượng nguồn sông Trường Giang, nơi xảy ra tai nạn, đã giảm hơn một nửa lưu lượng nước, từ 17.200 m3/giây xuống còn 7.000 m3/giây để hỗ trợ nỗ lực tìm kiếm cứu nạn. Tuy nhiên, chuyên gia cảnh báo việc điều khiển dòng chảy quá lâu sẽ gây ra áp lực rất lớn lên thân đập.
Tàu Ngôi sao phương Đông lật vào khoảng 21h28 hôm 1/6 khi đang trên đường đi từ thành phố Nam Kinh đến Trùng Khánh. Tại thời điểm đó, đang có bão lớn và lốc xoáy hoành hành trong khu vực. Tàu chở theo 405 hành khách, đa phần là người già, 46 thành viên thủy thủ đoàn và 5 nhân viên hãng du lịch.
Đài truyền hình trung ương Trung Quốc sáng nay cho biết đã tìm thấy 65 thi thể nạn nhân trong vụ chìm tàu, hơn 370 người vẫn mất tích. Mới chỉ có có 14 người sống sót trong đó có thuyền trưởng và kỹ sư chính của tàu. Cả hai bị tạm giữ để lấy lời khai. Kết quả điều tra ban đầu cho thấy tàu không chở quá tải và trang bị đầy đủ áo phao.
Vũ Hoàng
Kỳ lạ và cảm động chuyện cứu hộ chó, mèo ở Hà Nội
Họ đi khắp ngõ ngách, phố phường Hà Nội, bất kể ngày đêm, mưa gió, giá lạnh để cứu những con chó, mèo bị bỏ rơi, bị thương tích.
Kỳ 1: Trạm cứu hộ mèo kỳ lạ
Thật kỳ lạ và cảm động, khi ở Hà Nội, có một đội cứu hộ chó mèo, gồm những bạn trẻ. Đội cứu hộ này gồm mấy chục thành viên, đi khắp ngõ ngách, phố phường Hà Nội, bất kể ngày đêm, mưa gió, giá lạnh để cứu những con chó, mèo bị bỏ rơi, bị thương tích.
Họ làm việc này một cách thầm lặng, không công. Họ bị thôi thúc bởi tình yêu vô bờ bến với loài vật nuôi này.
Một đêm muộn, đang đi trên đường Lò Đúc, tôi thấy một nhóm bạn trẻ đứng dưới gốc cây, còn mấy bạn đang leo trèo trên ngọn cây cao tít tắp, nhiều người quây quanh nhìn ngó. Thấy sự lạ, tôi dừng lại hỏi han, mới biết những bạn trẻ, gồm cả nam và nữ, chủ yếu là sinh viên, đang cứu hộ một con mèo hoang.
Theo người dân ở con phố này, thì con mèo ấy đã ở trên cây nhiều ngày rồi. Không ai biết vì sao nó trèo được lên cây, nhưng rõ ràng nó không xuống được. Nhiều ngày không ăn, không uống, con mèo gầy còm, xác xơ, đêm đêm phát ra tiếng kêu khiến nhiều người sợ hãi. Nếu không được ăn uống, chỉ vài ngày nữa, con mèo có nguy cơ chết và rơi xuống.
Thông tin một chú mèo vô chủ mắc kẹt trên cây đến với các bạn trẻ ở Trạm Cứu hộ chó mèo, các bạn trẻ lập tức xuống địa bàn tìm cách cứu chú mèo. Một lát sau, chú mèo kẹt trên cây đã được một bạn nam túm được, đưa xuống đất.
Các bạn trẻ đã đưa chú mèo còm nhom, rất yếu kia đi. Tôi hỏi địa chỉ trung tâm cứu hộ, nhưng các bạn không tiết lộ, mà cho số điện thoại của người phụ trách.
Hẹn hò mãi, rồi tôi cũng gặp được Vũ Thị Thu Trang trong một gian nhà cấp bốn ở phố Trương Định thuộc quận Hai Bà Trưng (Hà Nội).
Cô gái dáng người cao ráo, hay chuyện, vừa đút cho những chú mèo ăn, nào cháo, nào sữa, nào thức ăn sẵn, vừa giải thích: "Chúng em có một quy định, là không tiết lộ địa chỉ Trạm Cứu hộ chó mèo anh ạ. Nếu tiết lộ địa chỉ này, thì hàng ngàn người sẽ mang chó, mèo bệnh tật, thương tích của họ đến đây vứt bỏ. Như thế, họ sẽ trút được trách nhiệm, mà chúng em thì không cáng đáng nổi. Chúng em chỉ cứu những chú chó, mèo bị tai nạn, vô chủ, hoặc đã bị vứt bỏ. Với lại, Trạm của chúng em chỉ là ngôi nhà có mười mấy mét vuông, chỉ đủ sức nuôi và chăm sóc vài chục bé mà thôi. Nếu đưa nhiều chó mèo về đây, thì chủ nhà cũng sẽ không cho thuê nữa. Anh có viếtbáo, thì cũng mong anh đừng tiết lộ địa chỉ này nhé".
Tôi quả thực ngạc nhiên, khi các bạn trẻ đã bỏ rất nhiều thời gian, công sức, cả tiền bạc để Trạm Cứu hộ chó mèo này hoạt động. Việc chăm sóc 60 con chó, mèo một lúc, trong khi vẫn phải đi làm kiếm sống quả là không dễ dàng gì. Tiền thuê nhà các bạn phải đóng góp, rồi vô số thứ tiền khác như thức ăn, khám chữa bệnh cho chó mèo, tiêm chủng… các bạn cũng phải bỏ ra. Trang bảo, chăm nuôi một "em" (các bạn ở đây gọi chó mèo là em, chứ không gọi là con) chó mèo bệnh tật thậm chí tốn kém chẳng ít hơn một con người.
Trang mở máy tính, chỉ cho tôi xem một chú mèo có bộ lông màu tro xám. Lúc mới nhận về, chú mèo ấy bẩn thỉu, nhem nhuốc, lở loét, rụng lông nhìn rất thảm hại, nhưng sau thời gian chăm sóc, chú mèo đã khỏe mạnh, đẹp đẽ hẳn lên.
Vừa kể về chú mèo này, Trang vừa có cảm giác rưng rưng. Hôm đó, đang ngủ, thì điện thoại reo. Một người dân báo có con mèo ở phố Huế (Hai Bà Trưng, Hà Nội), bị bệnh nặng lắm, đã sắp chết. Người này đề nghị sáng hôm sau nhóm cứu hộ đến đưa mèo đi.
Nghe điện thoại thông báo con mèo sắp chết, Trang không ngủ được nữa, cứ trằn trọc, nên 3 giờ sáng phóng xe máy đến phố Huế. Đến nơi, có một người phụ nữ đang ở đó, còn con mèo nằm ở cạnh gốc cây, đầu ngõ thuộc phố Huế. Con mèo nằm im, hơi thở rất nhẹ, dường như sắp chết. Nhìn con mèo xơ xác mà Trang rơi nước mắt.
Người phụ nữ lớn tuổi kia kể rằng, con mèo đó đã ở đây được hơn một tháng. Có thể nó đi lạc, rồi bị xe chèn thương tích, không tìm được đường về, nên cứ lê lết ở gốc cây đầu ngõ.
Nhìn con mèo, cư dân trong ngõ đều thương, nhưng không ai dám mang nó về, vì nó bị gẫy dập hai chân sau, phần bụng loét rỉ máu. Hàng ngày, người mang cho nó cơm thịt, người mang cho con cá. Nó ăn no, rồi lại rúc vào gốc cây. Những ngày mưa gió, con mèo cuộn thân hứng mưa rất tội nghiệp.
Ngay lúc đó, Trang bế mèo đến một phòng khám, rồi ngồi đợi đến 6 giờ sáng bác sĩ mới đến cấp cứu cho con mèo. Con mèo được đưa ngay vào lồng ấp để hồi sức. Khi qua giai đoạn nguy hiểm, thì bác sĩ tiêm thuốc, tẩy giun, điện châm cho mèo.
Con mèo này hồi phục nhanh chóng, rồi được lần lượt các thành viên của Trạm Cứu hộ chó mèo chăm sóc, nuôi dưỡng. Tuy nhiên, 6 tháng sau thì con mèo qua đời.
Trang bảo: "Em nghĩ người dân ở ngõ đó cũng tốt, vì họ cho mèo ăn đầy đủ. Tuy nhiên, em lại giúp được em mèo nhiều hơn vì em biết cách. Hồi đưa thông tin về em mèo đó lên trang Facebook của Trạm, các thành viên tranh nhau đòi chăm sóc em mèo này. Người ủng hộ tiền, người ủng hộ thức ăn, người bỏ thời gian chăm bẵm, ai cũng thấy vui và ý nghĩa.
Dù em mèo đó chỉ sống được 6 tháng, nhưng đó là thời gian sống có ý nghĩa của em mèo. Em mèo được sống trong sự yêu thương của bao nhiêu người. Hôm em ấy đi, bao nhiêu bạn khóc cạn cả nước mắt".
Vũ Thị Thu Trang bế một chú mèo có bộ lông vàng óng trên tay, xoa đầu chú mèo. Chú mèo cứ rúc đầu vào nách cô chủ.
Theo lời Trang, đây là chú mèo thứ 5 mà Trang và nhóm bạn cứu được từ một gia đình đối xử rất ác nghiệt với loài mèo. Ông này có ngôi nhà rất to, lại bừa bộn đồ đạc, nên chuột trú ngụ rất nhiều. Để bắt chuột, ông này mua mèo và biến nó thành công cụ bắt chuột. Ông ta không cho mèo ăn, để chúng đói mà săn chuột ăn. Bắt được chuột thì có miếng ăn, không bắt được chuột thì nhịn đói, nên con mèo nào vào tay ông này cũng chịu cảnh đói khát, rồi sinh bệnh.
Khi con mèo đó còm nhom, ốm yếu, không lết nổi thân nữa, thì ông ta lại gọi điện đến Trạm Cứu hộ chó mèo, yêu cầu đến đưa con mèo bệnh tật ở nhà ông ấy đi với giọng rất hách dịch. Mỗi lần gọi điện, ông ấy lại dọa: "Chúng mày đến ngay mà rước nó đi, không thì tao đập chết".
Nghe ông này nói thế, dù bực lắm, nhưng Trang và các bạn phải bỏ dở công việc để đến ngay cứu con mèo đáng thương đó. Những chú mèo từ nhà người đàn ông này, khi được đưa về Trạm Cứu hộ chó mèo, được sống trong vòng tay yêu thương của các bạn trẻ, đều lành bệnh nhanh chóng.
Theo lời Trang, ý tưởng thành lập Trạm Cứu hộ chó mèo là của bạn Nguyễn Lương Tuyết Nhung, sinh năm 1989. Bạn Nhung vốn là người rất yêu các con vật, đặc biệt là chó, mèo. Từ nhỏ, Nhung đã nuôi chó mèo đầy nhà.
Hồi học ở Trường Cao đẳng du lịch, trong quá trình đi học, thi thoảng gặp những con mèo bị thương, bị bệnh, bị bỏ rơi, Nhung lại đem về nhà nuôi dưỡng. Nhiều lúc, trong nhà Nhung có đến cả chục con mèo.
Năm 2012, là năm học cuối, bận việc học, không có thời gian chăm sóc chó, mèo, Nhung đã lập Facebook kêu gọi mọi người nuôi giúp. Bạn bè Nhung đã hưởng ứng và nhận chăm sóc mèo, chó giúp Nhung, để san sẻ cho nhau.
Trang Facebook có tên Trạm Cứu hộ mèo đó nhanh chóng quy tụ được nhiều thành viên, là những người rất yêu loài vật này. Trang Facebook lập ra, bạn bè nuôi hộ Nhung mấy chú mèo, nhưng công việc lại ập đến Nhung nhiều hơn, khi vô số thông tin, hình ảnh những con chó, mèo thương tật, bị bỏ rơi đến với Nhung.
Không kìm lòng trước những hình ảnh chó, mèo bị bỏ rơi gửi đến hòm thư, Nhung phải vào cuộc, rồi gọi thêm các bạn giúp đỡ. Mặc dù chỉ quen nhau qua Facebook, nhưng cùng chung niềm yêu thương mèo, chó, nên Trang đã trở thành thành viên tích cực.
Phong Nguyệt
Kỳ 1: Trạm cứu hộ mèo kỳ lạ
Thật kỳ lạ và cảm động, khi ở Hà Nội, có một đội cứu hộ chó mèo, gồm những bạn trẻ. Đội cứu hộ này gồm mấy chục thành viên, đi khắp ngõ ngách, phố phường Hà Nội, bất kể ngày đêm, mưa gió, giá lạnh để cứu những con chó, mèo bị bỏ rơi, bị thương tích.
Họ làm việc này một cách thầm lặng, không công. Họ bị thôi thúc bởi tình yêu vô bờ bến với loài vật nuôi này.
Một đêm muộn, đang đi trên đường Lò Đúc, tôi thấy một nhóm bạn trẻ đứng dưới gốc cây, còn mấy bạn đang leo trèo trên ngọn cây cao tít tắp, nhiều người quây quanh nhìn ngó. Thấy sự lạ, tôi dừng lại hỏi han, mới biết những bạn trẻ, gồm cả nam và nữ, chủ yếu là sinh viên, đang cứu hộ một con mèo hoang.
Theo người dân ở con phố này, thì con mèo ấy đã ở trên cây nhiều ngày rồi. Không ai biết vì sao nó trèo được lên cây, nhưng rõ ràng nó không xuống được. Nhiều ngày không ăn, không uống, con mèo gầy còm, xác xơ, đêm đêm phát ra tiếng kêu khiến nhiều người sợ hãi. Nếu không được ăn uống, chỉ vài ngày nữa, con mèo có nguy cơ chết và rơi xuống.
| Trạm cứu hộ chó, mèo |
Thông tin một chú mèo vô chủ mắc kẹt trên cây đến với các bạn trẻ ở Trạm Cứu hộ chó mèo, các bạn trẻ lập tức xuống địa bàn tìm cách cứu chú mèo. Một lát sau, chú mèo kẹt trên cây đã được một bạn nam túm được, đưa xuống đất.
Các bạn trẻ đã đưa chú mèo còm nhom, rất yếu kia đi. Tôi hỏi địa chỉ trung tâm cứu hộ, nhưng các bạn không tiết lộ, mà cho số điện thoại của người phụ trách.
Hẹn hò mãi, rồi tôi cũng gặp được Vũ Thị Thu Trang trong một gian nhà cấp bốn ở phố Trương Định thuộc quận Hai Bà Trưng (Hà Nội).
Cô gái dáng người cao ráo, hay chuyện, vừa đút cho những chú mèo ăn, nào cháo, nào sữa, nào thức ăn sẵn, vừa giải thích: "Chúng em có một quy định, là không tiết lộ địa chỉ Trạm Cứu hộ chó mèo anh ạ. Nếu tiết lộ địa chỉ này, thì hàng ngàn người sẽ mang chó, mèo bệnh tật, thương tích của họ đến đây vứt bỏ. Như thế, họ sẽ trút được trách nhiệm, mà chúng em thì không cáng đáng nổi. Chúng em chỉ cứu những chú chó, mèo bị tai nạn, vô chủ, hoặc đã bị vứt bỏ. Với lại, Trạm của chúng em chỉ là ngôi nhà có mười mấy mét vuông, chỉ đủ sức nuôi và chăm sóc vài chục bé mà thôi. Nếu đưa nhiều chó mèo về đây, thì chủ nhà cũng sẽ không cho thuê nữa. Anh có viếtbáo, thì cũng mong anh đừng tiết lộ địa chỉ này nhé".
Tôi quả thực ngạc nhiên, khi các bạn trẻ đã bỏ rất nhiều thời gian, công sức, cả tiền bạc để Trạm Cứu hộ chó mèo này hoạt động. Việc chăm sóc 60 con chó, mèo một lúc, trong khi vẫn phải đi làm kiếm sống quả là không dễ dàng gì. Tiền thuê nhà các bạn phải đóng góp, rồi vô số thứ tiền khác như thức ăn, khám chữa bệnh cho chó mèo, tiêm chủng… các bạn cũng phải bỏ ra. Trang bảo, chăm nuôi một "em" (các bạn ở đây gọi chó mèo là em, chứ không gọi là con) chó mèo bệnh tật thậm chí tốn kém chẳng ít hơn một con người.
Trang mở máy tính, chỉ cho tôi xem một chú mèo có bộ lông màu tro xám. Lúc mới nhận về, chú mèo ấy bẩn thỉu, nhem nhuốc, lở loét, rụng lông nhìn rất thảm hại, nhưng sau thời gian chăm sóc, chú mèo đã khỏe mạnh, đẹp đẽ hẳn lên.
Vừa kể về chú mèo này, Trang vừa có cảm giác rưng rưng. Hôm đó, đang ngủ, thì điện thoại reo. Một người dân báo có con mèo ở phố Huế (Hai Bà Trưng, Hà Nội), bị bệnh nặng lắm, đã sắp chết. Người này đề nghị sáng hôm sau nhóm cứu hộ đến đưa mèo đi.
Nghe điện thoại thông báo con mèo sắp chết, Trang không ngủ được nữa, cứ trằn trọc, nên 3 giờ sáng phóng xe máy đến phố Huế. Đến nơi, có một người phụ nữ đang ở đó, còn con mèo nằm ở cạnh gốc cây, đầu ngõ thuộc phố Huế. Con mèo nằm im, hơi thở rất nhẹ, dường như sắp chết. Nhìn con mèo xơ xác mà Trang rơi nước mắt.
| Một chú mèo được các bạn trẻ cứu hộ |
Người phụ nữ lớn tuổi kia kể rằng, con mèo đó đã ở đây được hơn một tháng. Có thể nó đi lạc, rồi bị xe chèn thương tích, không tìm được đường về, nên cứ lê lết ở gốc cây đầu ngõ.
Nhìn con mèo, cư dân trong ngõ đều thương, nhưng không ai dám mang nó về, vì nó bị gẫy dập hai chân sau, phần bụng loét rỉ máu. Hàng ngày, người mang cho nó cơm thịt, người mang cho con cá. Nó ăn no, rồi lại rúc vào gốc cây. Những ngày mưa gió, con mèo cuộn thân hứng mưa rất tội nghiệp.
Ngay lúc đó, Trang bế mèo đến một phòng khám, rồi ngồi đợi đến 6 giờ sáng bác sĩ mới đến cấp cứu cho con mèo. Con mèo được đưa ngay vào lồng ấp để hồi sức. Khi qua giai đoạn nguy hiểm, thì bác sĩ tiêm thuốc, tẩy giun, điện châm cho mèo.
Con mèo này hồi phục nhanh chóng, rồi được lần lượt các thành viên của Trạm Cứu hộ chó mèo chăm sóc, nuôi dưỡng. Tuy nhiên, 6 tháng sau thì con mèo qua đời.
Trang bảo: "Em nghĩ người dân ở ngõ đó cũng tốt, vì họ cho mèo ăn đầy đủ. Tuy nhiên, em lại giúp được em mèo nhiều hơn vì em biết cách. Hồi đưa thông tin về em mèo đó lên trang Facebook của Trạm, các thành viên tranh nhau đòi chăm sóc em mèo này. Người ủng hộ tiền, người ủng hộ thức ăn, người bỏ thời gian chăm bẵm, ai cũng thấy vui và ý nghĩa.
Dù em mèo đó chỉ sống được 6 tháng, nhưng đó là thời gian sống có ý nghĩa của em mèo. Em mèo được sống trong sự yêu thương của bao nhiêu người. Hôm em ấy đi, bao nhiêu bạn khóc cạn cả nước mắt".
Vũ Thị Thu Trang bế một chú mèo có bộ lông vàng óng trên tay, xoa đầu chú mèo. Chú mèo cứ rúc đầu vào nách cô chủ.
Theo lời Trang, đây là chú mèo thứ 5 mà Trang và nhóm bạn cứu được từ một gia đình đối xử rất ác nghiệt với loài mèo. Ông này có ngôi nhà rất to, lại bừa bộn đồ đạc, nên chuột trú ngụ rất nhiều. Để bắt chuột, ông này mua mèo và biến nó thành công cụ bắt chuột. Ông ta không cho mèo ăn, để chúng đói mà săn chuột ăn. Bắt được chuột thì có miếng ăn, không bắt được chuột thì nhịn đói, nên con mèo nào vào tay ông này cũng chịu cảnh đói khát, rồi sinh bệnh.
Khi con mèo đó còm nhom, ốm yếu, không lết nổi thân nữa, thì ông ta lại gọi điện đến Trạm Cứu hộ chó mèo, yêu cầu đến đưa con mèo bệnh tật ở nhà ông ấy đi với giọng rất hách dịch. Mỗi lần gọi điện, ông ấy lại dọa: "Chúng mày đến ngay mà rước nó đi, không thì tao đập chết".
Nghe ông này nói thế, dù bực lắm, nhưng Trang và các bạn phải bỏ dở công việc để đến ngay cứu con mèo đáng thương đó. Những chú mèo từ nhà người đàn ông này, khi được đưa về Trạm Cứu hộ chó mèo, được sống trong vòng tay yêu thương của các bạn trẻ, đều lành bệnh nhanh chóng.
Theo lời Trang, ý tưởng thành lập Trạm Cứu hộ chó mèo là của bạn Nguyễn Lương Tuyết Nhung, sinh năm 1989. Bạn Nhung vốn là người rất yêu các con vật, đặc biệt là chó, mèo. Từ nhỏ, Nhung đã nuôi chó mèo đầy nhà.
Hồi học ở Trường Cao đẳng du lịch, trong quá trình đi học, thi thoảng gặp những con mèo bị thương, bị bệnh, bị bỏ rơi, Nhung lại đem về nhà nuôi dưỡng. Nhiều lúc, trong nhà Nhung có đến cả chục con mèo.
Năm 2012, là năm học cuối, bận việc học, không có thời gian chăm sóc chó, mèo, Nhung đã lập Facebook kêu gọi mọi người nuôi giúp. Bạn bè Nhung đã hưởng ứng và nhận chăm sóc mèo, chó giúp Nhung, để san sẻ cho nhau.
Trang Facebook có tên Trạm Cứu hộ mèo đó nhanh chóng quy tụ được nhiều thành viên, là những người rất yêu loài vật này. Trang Facebook lập ra, bạn bè nuôi hộ Nhung mấy chú mèo, nhưng công việc lại ập đến Nhung nhiều hơn, khi vô số thông tin, hình ảnh những con chó, mèo thương tật, bị bỏ rơi đến với Nhung.
Không kìm lòng trước những hình ảnh chó, mèo bị bỏ rơi gửi đến hòm thư, Nhung phải vào cuộc, rồi gọi thêm các bạn giúp đỡ. Mặc dù chỉ quen nhau qua Facebook, nhưng cùng chung niềm yêu thương mèo, chó, nên Trang đã trở thành thành viên tích cực.
Phong Nguyệt
Chuyện cơn sốt cây đinh lăng bạc triệu ở Nam Định
Thân đinh lăng giống cả lá bó lại cân 50.000 - 60.000đ/kg mà không có đủ để bán, củ đinh lăng già giá vài chục triệu mà không phải xỉa tiền ra là mua được khiến cho người người, nhà nhà mơ một giấc mơ đẹp.
Dáng hình cơn sốt
Cơn sốt này mang nhiều dáng hình của những cơn sốt điển hình một thời như sưa, nhím, dế… bởi cho thu siêu lãi chủ yếu nhờ bán giống với giá đắt chứ không hẳn do giá trị thương phẩm thực sự của nó. Huyện Hải Hậu (Nam Định) là cái nôi của đinh lăng nên tâm sốt cũng nổi lên ở đấy trong khoảng dăm ba năm gần đây.
Ngoài đồng, những bờ bao ở vùng chuyển đổi lúa sang thủy sản trước được tận dụng trồng chuối, trồng sanh nay đã dần thay thế bằng đinh lăng.
Trong làng nhà có dăm bảy thước vườn hay thậm chí một lối đi đinh lăng cũng xen kín hai bên. Theo thống kê nhanh của huyện, chỉ riêng diện tích trồng tập trung từ 360m2 trở lên đã khoảng 137 ha, nếu tính cả diện tích nhỏ lẻ có lẽ phải lên đến 200-300ha.
Ông Vũ Văn Triển, Trưởng phòng NN-PTNT Hải Hậu cho biết, quy hoạch vùng dược liệu của địa phương đến năm 2020 là 647 ha nhưng hiện tại đã đạt 647 ha nên thời gian tới diện tích không tăng mà chỉ tăng tỷ lệ đạt tiêu chuẩn GACP của WHO (Hải Hậu và Nghĩa Hưng còn là một trong hai huyện của Nam Định được chọn làm nơi thực hiện dự án “Phát triển dược liệu đinh lăng theo hướng dẫn trồng trọt và thu hái cây thuốc theo tiêu chuẩn của Tổ chức Y tế thế giới GACP - WHO”).
Hiện chỉ riêng ở Hải Hậu đã có 25 cơ sở thu mua và sơ chế đinh lăng, doanh thu từ cây đinh lăng năm 2014 đem lại 167 tỉ đồng. Định hướng của những địa phương này là sẽ xây dựng chỉ dẫn địa lý cho đinh lăng.
Nương theo con sốt ấy, nhiều nông dân Bắc, Trung, Nam đã đổ về Nam Định tranh giành nhau mua giống, trồng lan tràn bất biết đến chất đất, tiểu vùng khí hậu của mình có hợp hay không, có được bao tiêu đầu ra hay không.
Sóng lớn bắt đầu
Ông Bùi Văn Sớm, một ba toa chuyên mổ bò, giết lợn ở Hải Quang (Hải Hậu) đã sớm nhận biết được thị trường đầy tiềm năng khi bắt đầu làm chủ đại lý thu mua đinh lăng cho một Cty dược liệu vào năm 2002.
Thời điểm đó củ đinh lăng chỉ có giá 4.500đ/kg. Để có đủ lượng hàng ông Sớm phải móc ngoặc với hàng trăm đồng nát trong vùng để ngày đêm săn kiếm. Như một đàn ong thợ, mỗi người một ngày săn được 5-10kg củ tươi.
Dần dà không chỉ thu mua tươi ông Sớm còn học được kỹ thuật sấy và mở xưởng chế biến. Mỗi ngày trung bình ông gom 1,2 tấn củ, thuê 20-30 lao động rửa, nhặt phân loại gốc ra gốc, rễ ra rễ rồi băm. Con dao nặng cả cân nhiều khi vẫn trượt đi như không khi vấp phải những gốc đinh lăng lão làng, rắn đanh như thép. Nhiều người làm thuê mất một phần ngón tay hay phải tháo cả đốt tay cũng vì những tai nạn như thế.
Thấy nguy hiểm và hiệu suất lao động không cao ông Sớm đã sáng tạo ra cái máy băm đinh lăng rồi nhân rộng cho cả vùng sử dụng. Một máy hai người đứng thái mỗi ngày được 2 tấn củ tương đương 40-50 người thái thủ công.
Trong khi chế biến lấy củ rồi những thân đinh lăng bị vứt bỏ. Một chủ đầm tên là Đạo ở huyện Nghĩa Hưng thấy vậy liền mua rẻ mang về trồng. Giờ vườn đinh lăng rộng vài héc ta của ông đã vào tuổi thứ mười, trị giá đến vài tỉ nhưng không xuất bán cho các Cty dược mà chỉ bán lẻ cho các đại gia dùng. Mỗi gốc đều tiền triệu. Chỉ cây nào đào cây ấy.
“Sóng lớn” đối với cây đinh lăng phải kể đến cột mốc năm 2010 khi thương nhân Trung Quốc vươn tay sang tận miền duyên hải này để thu mua. Cty trả giá 20.000đ/kg củ nhưng lái ngoại trả giá gấp rưỡi mà tiêu chuẩn thì vô cùng đơn giản. Cứ cây nhổ lên rũ sạch đất là cân bán, bất biết độ tuổi bao nhiêu chỉ yêu cầu chiều cao 1,2 m trở lên.
Từng đoàn xe tải siêu trường, siêu trọng vần vò khắp những hang cùng ngõ hẻm ở Hải Hậu để tận thu. Chúng quét qua từng ngõ, từng nhà tưởng chừng làm tuyệt chủng cả đinh lăng. Lúc đầu còn mua cao 1,2 m trở lên về sau cao 1 m cũng chấp nhận. Đánh cấp tập như thế trong vòng ba năm đội ngũ này bỗng dưng một ngày biến mất tựa như chui khe nẻ dưới đất.
Thế nhưng không vì thế mà giá đinh lăng hạ nhiệt. Sốt đầu tiên là sốt giống. Với đầu óc nhạy bén kinh doanh, ông Sớm là người tiên phong trồng đinh lăng trên đất Hải Quang với diện tích 8 sào. Năm đầu tiên ông bán giống được 90 triệu, năm nay dự tính bán được 200 triệu. Cành để nguyên lá cứ bó lại là có xe đến kìn kìn chở đi với giá 50.000-60.000đ/kg mà không đủ để bán trong khi củ đinh lăng hiện các Cty dược thu mua vào cũng chỉ 30.000đ/kg. Đối tượng thu mua chủ yếu là ở tỉnh ngoài.
Đinh lăng chẳng có sâu cũng không thấy nhiễm bệnh nhưng kị nhất là chuột. Chẳng hiểu tại sao lũ gặm nhấm lại thích củ đinh lăng đến vậy và chỉ thích củ già. Cây đinh lăng đang xanh tốt bời bời bỗng lá héo là cầm thân nhấc lên y như rằng rễ củ bên dưới đã bị chuột tiện hết. Từ hồi trồng 8 sào đinh lăng ông Sớm đã bẫy được 150 con chuột cả thảy.
Thú chơi của đại gia
Cơn sốt thứ hai là củ đinh lăng già. Củ đinh lăng độ tuổi 20-40 năm trở lên đắt chẳng kém nhân sâm Triều Tiên. 1kg tươi có giá không dưới 1,5-2 triệu đồng mà xỉa tiền ra đặt cọc cũng phải chờ đợi, phải đợi vì đã thành của hiếm.
Ông Sớm từng được một người quen ở xã Hải Ninh mách cho hai gốc đinh lăng lưu niên như vậy. Mỗi gốc đánh lên có hình dáng to cao như một thiếu nữ với cân nặng đúng 32 kg, cồng kềnh đến nỗi bỏ chật cả cốp cái ô tô bảy chỗ.
Hai gốc đinh lăng già ấy được biếu cho một người ở ngành thuế để ngự trong chiếc bể cá Hàn Quốc với 500 lít rượu gạo nguyên chất, với 60 con tắc kè to bự tranh nhau “bò” xung quanh. Tinh chất đinh lăng, tắc kè phôi ra cứ gọi là đặc sánh. “Nhấp một chén rượu đinh lăng ấy thì chấm hết cuộc đời luôn cũng được”, ông Sớm bảo với tôi như vậy.
Thế mà hai củ đinh lăng ấy vẫn còn thua củ của Vũ Văn Thơ - một thợ buôn khác ở Hải Quang với trọng lượng kỷ lục nặng tới 35 kg. Giờ giá trị một củ như vậy phải 50-70 triệu đồng nhưng có khi một đời người cũng không còn có cơ hội thấy lại được nữa. Sang trọng nhất bây giờ cũng chỉ là những củ đinh lăng trên dưới 10 năm, nặng chừng 6-7 kg và không phải cứ có tiền là mua được.
Đinh lăng được các Cty dược thu mua để chế biến hoạt huyết dưỡng não nên số lượng cũng hạn chế. Trước cơn sốt này, người tỉnh táo đặt câu hỏi liệu trồng nhiều, trồng vượt quy hoạch khi không Cty nào còn mua nữa chẳng nhẽ nông dân lại nhai cả đống đinh lăng to như đống rơm trong góc vườn để chống lại cơn stress?
Nguồn: Vân Đình (Nông nghiệp VN)
Dáng hình cơn sốt
Cơn sốt này mang nhiều dáng hình của những cơn sốt điển hình một thời như sưa, nhím, dế… bởi cho thu siêu lãi chủ yếu nhờ bán giống với giá đắt chứ không hẳn do giá trị thương phẩm thực sự của nó. Huyện Hải Hậu (Nam Định) là cái nôi của đinh lăng nên tâm sốt cũng nổi lên ở đấy trong khoảng dăm ba năm gần đây.
Ngoài đồng, những bờ bao ở vùng chuyển đổi lúa sang thủy sản trước được tận dụng trồng chuối, trồng sanh nay đã dần thay thế bằng đinh lăng.
Trong làng nhà có dăm bảy thước vườn hay thậm chí một lối đi đinh lăng cũng xen kín hai bên. Theo thống kê nhanh của huyện, chỉ riêng diện tích trồng tập trung từ 360m2 trở lên đã khoảng 137 ha, nếu tính cả diện tích nhỏ lẻ có lẽ phải lên đến 200-300ha.
| Đại gia đinh lăng Bùi Văn Sớm |
Ông Vũ Văn Triển, Trưởng phòng NN-PTNT Hải Hậu cho biết, quy hoạch vùng dược liệu của địa phương đến năm 2020 là 647 ha nhưng hiện tại đã đạt 647 ha nên thời gian tới diện tích không tăng mà chỉ tăng tỷ lệ đạt tiêu chuẩn GACP của WHO (Hải Hậu và Nghĩa Hưng còn là một trong hai huyện của Nam Định được chọn làm nơi thực hiện dự án “Phát triển dược liệu đinh lăng theo hướng dẫn trồng trọt và thu hái cây thuốc theo tiêu chuẩn của Tổ chức Y tế thế giới GACP - WHO”).
Hiện chỉ riêng ở Hải Hậu đã có 25 cơ sở thu mua và sơ chế đinh lăng, doanh thu từ cây đinh lăng năm 2014 đem lại 167 tỉ đồng. Định hướng của những địa phương này là sẽ xây dựng chỉ dẫn địa lý cho đinh lăng.
Nương theo con sốt ấy, nhiều nông dân Bắc, Trung, Nam đã đổ về Nam Định tranh giành nhau mua giống, trồng lan tràn bất biết đến chất đất, tiểu vùng khí hậu của mình có hợp hay không, có được bao tiêu đầu ra hay không.
Sóng lớn bắt đầu
Thời điểm đó củ đinh lăng chỉ có giá 4.500đ/kg. Để có đủ lượng hàng ông Sớm phải móc ngoặc với hàng trăm đồng nát trong vùng để ngày đêm săn kiếm. Như một đàn ong thợ, mỗi người một ngày săn được 5-10kg củ tươi.
Dần dà không chỉ thu mua tươi ông Sớm còn học được kỹ thuật sấy và mở xưởng chế biến. Mỗi ngày trung bình ông gom 1,2 tấn củ, thuê 20-30 lao động rửa, nhặt phân loại gốc ra gốc, rễ ra rễ rồi băm. Con dao nặng cả cân nhiều khi vẫn trượt đi như không khi vấp phải những gốc đinh lăng lão làng, rắn đanh như thép. Nhiều người làm thuê mất một phần ngón tay hay phải tháo cả đốt tay cũng vì những tai nạn như thế.
Thấy nguy hiểm và hiệu suất lao động không cao ông Sớm đã sáng tạo ra cái máy băm đinh lăng rồi nhân rộng cho cả vùng sử dụng. Một máy hai người đứng thái mỗi ngày được 2 tấn củ tương đương 40-50 người thái thủ công.
Trong khi chế biến lấy củ rồi những thân đinh lăng bị vứt bỏ. Một chủ đầm tên là Đạo ở huyện Nghĩa Hưng thấy vậy liền mua rẻ mang về trồng. Giờ vườn đinh lăng rộng vài héc ta của ông đã vào tuổi thứ mười, trị giá đến vài tỉ nhưng không xuất bán cho các Cty dược mà chỉ bán lẻ cho các đại gia dùng. Mỗi gốc đều tiền triệu. Chỉ cây nào đào cây ấy.
| Gốc này cũng phải dăm ba triệu mới bán |
“Sóng lớn” đối với cây đinh lăng phải kể đến cột mốc năm 2010 khi thương nhân Trung Quốc vươn tay sang tận miền duyên hải này để thu mua. Cty trả giá 20.000đ/kg củ nhưng lái ngoại trả giá gấp rưỡi mà tiêu chuẩn thì vô cùng đơn giản. Cứ cây nhổ lên rũ sạch đất là cân bán, bất biết độ tuổi bao nhiêu chỉ yêu cầu chiều cao 1,2 m trở lên.
Từng đoàn xe tải siêu trường, siêu trọng vần vò khắp những hang cùng ngõ hẻm ở Hải Hậu để tận thu. Chúng quét qua từng ngõ, từng nhà tưởng chừng làm tuyệt chủng cả đinh lăng. Lúc đầu còn mua cao 1,2 m trở lên về sau cao 1 m cũng chấp nhận. Đánh cấp tập như thế trong vòng ba năm đội ngũ này bỗng dưng một ngày biến mất tựa như chui khe nẻ dưới đất.
Thế nhưng không vì thế mà giá đinh lăng hạ nhiệt. Sốt đầu tiên là sốt giống. Với đầu óc nhạy bén kinh doanh, ông Sớm là người tiên phong trồng đinh lăng trên đất Hải Quang với diện tích 8 sào. Năm đầu tiên ông bán giống được 90 triệu, năm nay dự tính bán được 200 triệu. Cành để nguyên lá cứ bó lại là có xe đến kìn kìn chở đi với giá 50.000-60.000đ/kg mà không đủ để bán trong khi củ đinh lăng hiện các Cty dược thu mua vào cũng chỉ 30.000đ/kg. Đối tượng thu mua chủ yếu là ở tỉnh ngoài.
Đinh lăng chẳng có sâu cũng không thấy nhiễm bệnh nhưng kị nhất là chuột. Chẳng hiểu tại sao lũ gặm nhấm lại thích củ đinh lăng đến vậy và chỉ thích củ già. Cây đinh lăng đang xanh tốt bời bời bỗng lá héo là cầm thân nhấc lên y như rằng rễ củ bên dưới đã bị chuột tiện hết. Từ hồi trồng 8 sào đinh lăng ông Sớm đã bẫy được 150 con chuột cả thảy.
Thú chơi của đại gia
Cơn sốt thứ hai là củ đinh lăng già. Củ đinh lăng độ tuổi 20-40 năm trở lên đắt chẳng kém nhân sâm Triều Tiên. 1kg tươi có giá không dưới 1,5-2 triệu đồng mà xỉa tiền ra đặt cọc cũng phải chờ đợi, phải đợi vì đã thành của hiếm.
Ông Sớm từng được một người quen ở xã Hải Ninh mách cho hai gốc đinh lăng lưu niên như vậy. Mỗi gốc đánh lên có hình dáng to cao như một thiếu nữ với cân nặng đúng 32 kg, cồng kềnh đến nỗi bỏ chật cả cốp cái ô tô bảy chỗ.
| Đinh lăng già ngâm rượu |
Hai gốc đinh lăng già ấy được biếu cho một người ở ngành thuế để ngự trong chiếc bể cá Hàn Quốc với 500 lít rượu gạo nguyên chất, với 60 con tắc kè to bự tranh nhau “bò” xung quanh. Tinh chất đinh lăng, tắc kè phôi ra cứ gọi là đặc sánh. “Nhấp một chén rượu đinh lăng ấy thì chấm hết cuộc đời luôn cũng được”, ông Sớm bảo với tôi như vậy.
Thế mà hai củ đinh lăng ấy vẫn còn thua củ của Vũ Văn Thơ - một thợ buôn khác ở Hải Quang với trọng lượng kỷ lục nặng tới 35 kg. Giờ giá trị một củ như vậy phải 50-70 triệu đồng nhưng có khi một đời người cũng không còn có cơ hội thấy lại được nữa. Sang trọng nhất bây giờ cũng chỉ là những củ đinh lăng trên dưới 10 năm, nặng chừng 6-7 kg và không phải cứ có tiền là mua được.
Đinh lăng được các Cty dược thu mua để chế biến hoạt huyết dưỡng não nên số lượng cũng hạn chế. Trước cơn sốt này, người tỉnh táo đặt câu hỏi liệu trồng nhiều, trồng vượt quy hoạch khi không Cty nào còn mua nữa chẳng nhẽ nông dân lại nhai cả đống đinh lăng to như đống rơm trong góc vườn để chống lại cơn stress?
Subscribe to:
Posts (Atom)